| ADVERTISEMENT |
Người Thái Bình
Người phương Tây đã ví von hài hước về sự thăng trầm của doanh nghiệp như sau:
Xí nghiệp như một khóm cây, trên cây đang leo đầy những khỉ, ở chạc cây nào cũng có và ở dưới gốc cũng có rất nhiều khỉ đang tiếp tục leo lên. Những con khỉ ở trên ngoái nhìn xuống dưới, thấy toàn những khuôn mặt ngước lên cười rất tươi; những con khỉ bên dưới ngửa mặt nhìn lên, thì ở đâu cũng thấy toàn những đít khỉ đỏ hòm.
Nếu trên cây có trái, thì cũng là những con khỉ leo ở trên được ăn trước. Và đã ăn thì rồi thể nào chúng cũng ỉa, những thứ mà lũ khỉ ở bên dưới thu nhận được không gì khác hơn là phân của lũ khỉ ở bên trên.
Với lũ khỉ đang ở trên ngọn cây, thì để len lỏi được lên phía trên, chúng đã lần lượt không biết bao nhiều lần phải áp mặt gần đít những con khỉ khác ở trên mình. Leo cao được bao nhiêu, là quyết định bởi kỹ xảo áp mặt gần đít những con khỉ khác của nó đến đâu. Những con khỉ ở nơi cao nhất trên ngọn cây không phải áp mặt gần đít bất cứ một con khỉ nào. Thế nhưng tương lại một ngày nào đó, những con muốn thay thế nó sẽ đá vào đít nó, cho nó lộn nhào xuống.
Khi lâm vào hoàn cảnh khó khăn, lũ khỉ ở bên trên thế nào cũng biết bẻ cành cây, đánh lũ ở bên dưới. Lũ khỉ ấy sẽ lũ lượt rơi xuống những phía dưới, con nọ chen lấn con kia, trong lúc rối loạn, thế nào cũng có những con khỉ rơi từ trên cây xuống đất. Sự đền bù mà những con khỉ không may ấy nhận được, nhiều lắm cũng không ngoài mấy trái cây từ bên trên rụng xuống.
Đến lúc đó, gánh nặng trên cây đã được giảm đi, cuộc sống lại dần dần trở lại bình thường.
Trích từ 'Tiếng cười của Thượng đế'
Trong khi cả nước đang xôn xao vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa (theo tôi thì khó có thể thay đổi gì được vì bọn TQ ko tự nhiên kí quyết định thành lập TP TAM Sa, họ biết 'sức người sức ta'. Các bác lãnh đạo nhà mình chắc cũng cố gắng hết sức và cũng vẫn đang tiếp tục tìm giải pháp cho vấn đề này (chắc không cần đến những kẻ "yêu nước" ngớ ngẩn tin theo những tin nhắn chẳng đâu ra đâu qua yahoo messenger).
Trong không khí 'rạo rực' đó, một vấn đề cũng không nhẹ nhàng nhưng âm ỉ đang diễn ra ngay giữa thủ đô Hà Nội. Có lẽ, nếu không cẩn thận trong quyết định, VN không chỉ mất đất sống, mà mất luôn cả hồn VN. Xem bài trích khá ấn tượng sau:
Hồ Gươm - trái tim nhỏ bé nhưng rất đỗi thiêng liêng của Tổ quốc đang có nguy cơ bị đè nén, bị dồn ép một cách không thương tiếc. Nếu lần này, trái tim tinh thần ấy bị đè nén thì có nghĩa là sẽ khó có thể bảo vệ được nó khỏi bị đè nén tiếp tục cho đến khi ngừng đập.
Hà Nội là trái tim của cả nước. Hồ Gươm là trái tim của Thủ đô. Điều này ai ai cũng biết và ngày ngày hơn 80 triệu người dân Việt Nam sống với nhịp đập của trái tim nhỏ trong quả tim lớn ấy. Khi con tim khỏe mạnh, thường thì người ta không nghĩ đến nó và nhiều khi quên đi mất là trong mình có một trái tim.
Đó là câu chuyện về dự án xây tòa nhà khổng lồ vừa rộng vừa cao ngút ngát, kiêu hãnh trấn trị cả một dải sườn phía đông hồ Hoàn Kiếm. Nó sẽ ngạo nghễ nhìn xuống tòa nhà UBND thành phố, nhìn xuống tượng đài vua Lý, xuống cái hồ xanh ngắt bé tí bé teo bên dưới, với một cái chấm nhỏ gọi là Tháp Rùa và một cái kim khâu thò lên trời gọi là Tháp Bút mà người xưa muốn “tả thiên thanh/ viết lên trời cao”.
Sao lại không nhỉ, tòa nhà này đã xây được, đã chiếm được một mảnh đất đắt giá nhất Hà Nội, thì làm sao mà các tòa công sở lân cận lại không có kẻ rục rịch phá đi để lại xây cao to bằng năm bằng mười khi xưa?
"Quyền lực mềm" có đủ mạnh...?
![]() |
| Những tòa nhà "chọc trời" vẫn không ngừng vây quanh Hồ Gươm |
Trong số những cái góp nên “quyền lực mềm Việt Nam” thì Hồ Hoàn Kiếm đóng một vai trò không nhỏ. Điều này ai ai cũng biết. Nhưng để xây nên một viên gạch nhỏ cho sức mạnh văn hóa ấy, cần đến hàng trăm năm thậm chí hàng nghìn năm chung sức của cả dân tộc. Còn cái tòa cao ốc, tưởng như là hiện thân sức mạnh của một tập đoàn thực ra chỉ mong manh như gió, như sương.
Trên thế giới đã có biết bao nhiêu cao ốc một thời kiêu hãnh nay đã bị san ủi bỏ đi, đã có biết bao nhiêu tập đoàn tài chính bao trùm thế giới đã bị sụp đổ. Cái thứ quyền lực cứng được đo bằng tiền và cổ phiếu ấy có thể tan vỡ chỉ sau một đêm phá sản, chỉ sau một scandal tài chính ngớ ngẩn nếu như nó không biết đến những cái vô hình vô ảnh được gọi là văn hóa, gọi là tinh thần và gọi là tâm linh.
Ở đây, không nên trách cứ những ý tưởng tham vọng, những tính toán lạnh lùng đặt lợi nhuận và giá trị gia tăng lên trên mọi giá trị tinh thần. Đó là xu hướng tất yếu của cơ chế thị trường, của kẻ mạnh luôn muốn trở thành mạnh hơn. Chính cái tinh thần này đã là một động lực thúc đẩy xã hội phát triển và một dân tộc muốn phát triển, muốn không bị tụt hậu luôn phải dựa vào các sức mạnh này. Giống như vì muốn tiến bộ, loài người đã tìm ra lửa, nhờ có lửa mà con người đã từ hang hốc tiến hóa được như ngày hôm nay. Rồi người ta tìm ra than đá, ra dầu mỏ, ra điện và ra năng lượng nguyên tử.
Vấn đề là ở chỗ đã có biết bao nhiêu rừng bị chết vì lửa, bao nhiêu chiến tranh xảy ra vì dầu mỏ. Và nếu con người không kiềm chế được tham vọng, sẽ có ngày năng lượng hạt nhân sẽ hủy diệt toàn bộ sự tiến hóa của con người. Đây là điều ai ai cũng đang trông thấy rấy rất rõ. Vấn đề không phải là ngăn cấm nghiên cứu, ứng dụng năng lượng hạt nhân mà vấn đề là phải ngăn chặn không cho các ứng dụng này hủy diệt xã hội.
Quay trở lại với câu chuyện Hồ Gươm hôm nay. Việc người ta muốn chiếm lấy những mảnh đất bạc tỷ đô la là công việc hàng ngày hàng giờ của bao nhiêu khối óc thông minh, của những chuyên gia kinh tế, của những tập đoàn tài chính. Đó là sự sống còn, là lẽ sống của họ.
Nhờ thu được lợi nhuận càng cao càng tốt, họ sẽ mang đến công ăn việc làm cho biết bao người, họ sẽ đóng biết bao nhiêu tỷ đồng tiền thuế, họ sẽ làm từ thiện cứu đói cứu khổ. Và trong guồng quay khốc liệt ấy, ai tinh khôn lạnh lùng thì chiến thắng. Ai không đủ máu lạnh, không đủ tinh khôn thì sẽ bị bật ngay ra khỏi guồng máy. Đó là một quy luật tất yếu của cơ chế thị trường.
Thế nhưng, để có thể kiềm chế sức mạnh tư bản hoang dã này, xã hội loài người cần đến pháp luật, cần đến đạo đức và lương tri xã hội, cần đến các nhà quản lý, và cần đến văn hóa để buộc con tàu kinh tế thị trường phải nằm trong đường ray mà không lao ra phá hủy tất cả những gì nó gặp trên đường trước khi đoàn tầu ấy tự phá hủy ngay cả chính bản thân mình.
Rõ ràng là đã không chỉ một lần, người ta quyết tâm chiếm lấy những mảnh đất vô giá bao quanh Hồ Gươm. Nào là nhà hàm cá mập, cao ốc Hà Nội Vàng, nào là Tràng Tiền Plaza. Và bây giờ không phải chỉ có khu đất của ngành điện lực đang nằm trong đầu óc tính toán của những người có thể tính toán.
![]() |
| Thiếu nữ bên Hồ Gươm (Ảnh: Thái Phiên) |
Thế nhưng, là những người đứng ngoài guồng máy của họ, chúng ta có nhiệm vụ phải tỉnh táo và cương quyết ngăn chặn không cho cái đầu tầu kinh tế nghiền nát mọi thứ trong khi hừng hực lao về phía trước. Chính vì thế ngoài đoàn tầu người ta mới phải lắp đặt hệ thống đường ray còn tốn kém đắt tiền hơn đoàn tầu rất nhiều lần, phải có hệ điều hành, có đèn báo, có rào chắn, có thắng có phanh và có cả hộp đen để theo dõi ngầm mọi vận hành của đoàn tàu. Cái đầu máy chỉ biết lao đi, nhưng nếu đoàn tầu trật bánh là lỗi ở người lái, ở đường ray, ở hệ điều hành mà thôi. Vì thế mà chúng ta cần lên tiếng.
Bây giờ hãy cùng nhau hình dung ra những gì kinh khủng nhất có thể xảy ra với cái dự án thế kỷ này.
Ngăn lại "dây chuyền vô cảm"
Vài chục ngàn tỷ để đền bù giải tỏa, để sơ tán văn phòng, để đập phá các tòa nhà mới xây, để xây nên một cái pháo đài kiêu hãnh khổng lồ này được lấy từ tiền điện mà ra. Gía điện sẽ tăng. Kéo theo là giá sắt thép, giá xi măng, giá thịt gạo, giá dịch vụ và cuối cùng là mất giá tiền. Khủng hoảng tài chính dẫn đến khủng hoảng xã hội, đó là bài học nhãn tiền của không biết bao nhiêu nước nghèo trên thế giới.
Nền luật pháp vốn đã yếu ớt, đang được từng bước xây dựng củng cố sẽ đứng trước nguy cơ sụp đổ. Bởi vì đây sẽ là một tiền lệ về việc có thể dễ dàng bước qua Luật đất đai và Quy định về quy hoạch Hồ Hoàn Kiếm (như báo chí đã nói rất nhiều). Tòa nhà này sẽ là một tiền lệ cho việc bước qua luật pháp một các dễ dàng. Và hệ lụy của nó thì không thể lường thấy được.
Rồi sẽ xảy ra một phản ứng dây chuyền. Lần lượt noi theo tấm gương của ngành điện lực, các tòa nhà khổng lồ sẽ dần dần mọc lên quanh Hồ Gươm. Cả dãy nhà dọc phố Lê Thái Tổ từ khách sạn Phú Gia đến đồn công an Hoàn Kiếm cũng sẽ được đập đi xây thành cao ốc, sao lại không nhỉ?
Tòa nhà mấy ngàn mét vuông của báo Nhân Dân ở vị trí đẹp như thế, sao lại không đập đi mà xây lên cao tầng? UBND thành phố tất cũng phải xây lên thật cao nữa chứ, tại sao không? Bên cạnh đó là công viên Lý Thái Tổ, nhiều đất đẹp quá, xây luôn cao ốc. Dành tầng nóc làm công viên, cho nhân dân lên tầng 100 mà vui chơi, diện tích vẫn có mất đi đâu mà sợ. Còn đền Ngọc Sơn, xây luôn thành building cao nhất Đông Nam Á cho nó thỏa thuê niềm tự hào dân tộc.
Hà Nội đang bức xúc vì nạn kẹt đường kẹt xe. Tòa nhà này sẽ kéo thêm về trái tim bé bỏng của Hà Nội hàng trăm ôtô, hàng ngàn xe máy mỗi ngày, biến khu trung tâm thành một cái túi hút ken cứng xe cộ. Thật khó hình dung được là sau ngày khánh thành, đường phố quanh Hồ Gươm sẽ như thế nào. Ấy là chỉ mới có một tòa nhà như thế mọc lên. Nếu có thêm vài tòa nhà nữa thì có lẽ ngay cả người đi bộ cũng không có chỗ chen chân.
Và
còn một nguy cơ kinh khủng hơn nhiều, đó là sự lún sụt nền lòng hồ, là
đứt gãy long mạch của Thăng Long nghìn năm văn hiến. Đây là một điều có
thật, và khi nó xảy ra thì không có cách nào cứu vãn nếu người ta cứ
chỉ biết chiếm lấy không gian trên trời cao mà quên đi là mọi thứ đều
được đặt trên mặt đất và bên trong lòng đất.
Cuối cùng, xin thật
lòng hy vọng rằng cái dự án này sẽ chỉ là một minh chứng cho sức tưởng
tượng mạnh mẽ của con người mà thôi, cũng giống như các váy áo biểu
diễn thời trang được thiết kế kinh dị, đầy sáng tạo, làm say mê lòng
người nhưng không thể dùng được trong đời sống thực tế.
Hoàng Đại Dương
http://www.tuanvietnam.net//vn/sukiennonghomnay/2198/index.aspx
|
![]()
Tình Quê by Nguyên Vũ
Chẳng hiểu em nào xui khiến bỗng thấy nhớ quê nhà. Khi được về nhà, ta là một người hoàn toàn khác. Là một đứa trẻ thui, chỉ biết vui, quên đi mọi lo lắng, đắm mình trong kỉ niệm và tình quê, tình người
| Copyright © 2008 Yahoo! Inc. All rights reserved. Privacy Policy - Terms of Service - Copyright/IP Policy - Guidelines - Help - Ad Feedback NOTICE: We collect personal information on this site. To learn more about how we use your information, see our Privacy Policy. |